Ta về
Gió vẫn đong đầy
Quả ngọt.
Phố cao nguyên.
Nhớ cái nắng vàng nơi phương Nam xa xôi
Ươm vườn xưa
Đầy đốt
Ngóng một trời
Thương hết
Cả mùa đông.
Vườn xưa. Chị vẫn phòng không
Mơ năm mươi năm trước
Khi lòng xuân
Đương độ
Chị cười, nghe ngồ ngộ
Thời gian
Già đời thương cả nhân gian
Chợt ngẩng đầu, năm mươi năm là phải
Có bao giờ thời gian ngày mãi
Qua đêm.
Chiều. Chiều lại chiều quen
Ngóng con xa,
Tìm mùa hạ,
Dẫu biết rằng thu qua vội vã
Lại cười
Đón nhận đông sang
Con gái bảo :
“Xưa kia ai ép duyên bà
Bây giờ bà già bà ép duyên tôi ?”
Chị lại cười :
“Chị giống tôi, chả cần đôi, thành mẹ...”
Lại thêm những ngày dài
Trước chăm bố già, giờ nuôi mẹ trẻ
Bỗng thấy mình trở thành em bé
Ươm thời gian không đi
Ngày lại ngày, dẫu có là chi...
(Hà Nội, tháng 4/2005)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét