Văn bia tiến sỹ nhiều ơi là nhiều
Chẳng dưng ai muốn đặt điều
Để xem rùa cổ khóc chiều tương tư
Trăm năm xin cố mà tu
Cho đáng bát gạo, để dư đồng tiền
Đừng cười thiên hạ bảo điên
Sáng danh tiến sỹ, người hiền Việt Nam
Một chiều quan họ thở than
Người đâu mà lắm, xốn xang cửa Thiền
Vốn dân nông lão chi điền
Đua tranh cho đủ một phen đề huề
Năm trăm ngàn một cái bia
Bày đi bày lại để kê đầu giường./.
(Văn Miếu, 8/10/Giáp Thân)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét