Lãng đãng một chiều về
Ta cười gì, thiên thu lại lại
Bốn mươi xuân, một trời oan trái
Cứ mơ tìm
Hình bóng cố nhân xưa
Thời đấy
Vẫn là mây, và vẫn là mưa
Vẫn cả nhân gian
Rượu hồng và năm tháng
Gió tháng ba, rét qua ngày tám
Cha khóc, mẹ cười
Ai người đoán tháng con sinh ?
Ở phương này, cha bận kiếp mưu sinh
Chỉ biết trông tin con theo lời yêu phụ tử
Ước cho một ngày duyên kia còn giữ
Đưa người về chốn đợi nốt mùa trăng
Tin lời thề
Dù muộn
Bất thành văn
Thương một người
Thương trọn
Niềm ăn năn…
Hà Nội, tháng 9/2005
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét