nắng chùa
Hà, ông anh làm cặp kính
nhìn tưởng
như mật thám thời
ngày xưa
da có nhăn, hình dáng vẫn
phong trần
thơ vẫn hay, vần vẫn
ghép theo vần...
em vẫn muốn, hôm nào ta chém gió
lại mời anh, tiện bước về thăm Ban
ta hàn huyên chuyện
cũ lỡ chưa quên
vài ba chén để
cho lòng mở cửa
ta cùng uống,
bình thơ, xưa vẫn
thế
rượu vài
ly, lại muốn cả
Hằng Nga
sao lâu nay, mà bác chẳng
lại qua
để em buồn, uống
suông cùng đồng bọn?
thôi mời
anh, lúc nào thu mát mát
lại cùng
nhau, đàn hát, cùng thời gian
em đã lâu, chả
hát, cũng không đàn
em cũng quên, nhiều
thứ lắm anh ơi... (theo Áo lụa Hà Đông, nhạc Ngô Thuỵ Miên)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét