Ưu ái vấn vương tình thương đâu ra nhà Petronas
Vừa làm lại vừa hát
Ra là bố Tí làm công nhân
Em cười hở lợi lôi nhà mình bóng chày bóng đá tất lên cân
Để rồi chắc 50 phần trắng ngần nợ nần đời con cháu cả
Có dầu rồi, ta cứ ngồi ăn vã
Venezuela, Cuba, tỉu-nà-ma...
Ta rụng rời khô cứng đời cười
Có không trống không một lòng mong
Đêm trường không giường ngã ngửa
Lại vô tình, vô tình lầm lỡ
Trót thời gian
Lại hỳ hục trùng trục đè nghiến ra khoan
Lại chổng mông ghi đông đám con trời vui chơi phường chợ tạm
Người tin người vô cảm
Lòng bảo lòng thoang thoảng đống chiều xuân
Để rồi là nhân loại bốc lên cân.
Như một đống.
(New World Saigon, họp CTCTNS CSJOC 2010, 21-22/12/2009)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét