Ký ức tuổi thơ
Hành lang chảy máu
Có một nắm tình
Chia đều cho cô bé hàng xóm
Hồi ấy
Nắm cơm nuốt vội
Thương em như kẻ sổ lồng
Thương mình rồi lại trông mong
Giá như ngày ấy tơ hồng chưa se
Để rồi em mãi phải nghe
Cơm rau thực tại bộn bề riêng ta
Thế gian đâu phải là nhà
Như ta đâu chỉ bài ca cuộc đời
Phải rồi, hồi ấy, phải rồi
Vướng duyên, nên cũng phải thôi, lụy đò…
(Hà Nội, 11/4/2004)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét