Cho tình thêm đặng một màn đánh rơi
Chiều tàn mang áo ra phơi
Đếm đi tìm lại, sao rơi theo mùa
Ngày mai em lại lên chùa
Cầu xin Trời Phật, ngày xưa đâu rồi ?
Chém cha cái phận làm người
Bán thân cho cả cuộc đời phù hoa
Lại ngồi đếm chuyện ngày qua
Lại làm bài toán có ta cùng mình
Bao giờ hết phải mưu sinh
Bao giờ em đặt phận mình lên cân ?
...
Thương người, chợt thấy phân vân
Trong niềm thương ấy, nhiều phần, thương ta...
(Cảng Chùa Vẽ, đầu đông 2003)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét