Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Nhớ Quang Trung

Đọc mạng. Thấy Tập Cận Bình xua quân ra biển lần này, đầy hiếu chiến và cứng rắn. Ngó lại rặt một phường Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống, mộng vinh thân phì gia đớn hèn mà buồn. Chợt nhớ đến vị anh hùng áo vải mà hồn thiêng sông núi còn lưu danh, một bảo tàng nơi Kontum xa xôi - Bài "Hịch ra trận" trước khi đánh trận Ngọc Hồi (Đầu xuân Kỷ Dậu 1789), hoàng đế Quang Trung trong vòng vài ngày tống cổ 20 vạn Tàu ô khỏi giang sơn Đại Việt:

"… Đánh cho để dài tóc
Đánh cho để đen răng
Đánh cho nó chích luân bất phản
Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn
Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ"

Lược dịch:

"... Đánh cho để dài tóc
Đánh cho để đen răng
Đánh cho nó ngựa xe tan tác
Đánh cho nó manh giáp chẳng còn

Đánh cho sử thi muôn đời ghi nhận, rằng nước Nam anh hùng là có chủ"

Tướng như từ trên trời rơi xuống, quân như từ dưới đất chui lên.
Một trận Đống Đa mà thây giặc chất cao thành núi, Sầm Nghi Đống phải thắt cổ tự tử.
Một sông Hồng (Hồng giang) đỏ máu quân Tàu, Tôn Sĩ Nghị phải cắt cầu treo, rúc ống đồng mà chạy...

Một Kỷ Dậu đi vào lịch sử. Vinh danh sử thi Đại Việt. Nay người xưa còn không...

Không quá khích, nhưng các thế hệ lãnh đạo Việt Nam (quá khứ, hiện tại và tương lai) luôn luôn phải nhận thức được rằng, kẻ thù muôn đời của dân tộc Việt Nam (như lời cố TBT Lê Duẩn đã nói) kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất, là bè lũ bành trướng bá quyền Tung Của. Bài học khắc cốt ghi xương đã được ghi vào lịch sử, một An Dương Vương cả tin để mất nỏ thần; Bao nhiêu năm xáo thịt nồi da nội chiến, làm bia đỡ đạn cho cái gọi là chủ nghĩa đại đồng, của thằng Mao chổi xể không hơn.

Để từ đó mà bảo nhau, đúc rút ra các giải pháp xử lý cho phù hợp với thời cuộc. Có như vậy thì non sông Việt Nam mới được bảo toàn, thế hệ cháu con của dân tộc Việt Nam mới còn được coi tiếng Việt là tiếng mẹ đẻ. Thế đấy các đồng chí lờ-đờ đáng kính hiện nay ạ (LĐ=lãnh đạo).

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét