Mây gieo oan trái của đời sang em
Mưa tuôn rát mặt cửa Thiền
Dông sang bên ấy tìm quên một người
Sấm làm căn bệnh của đời
Chớp như tiềm thức một thời xa xưa…
Một đời đau đáu gió đưa
Mây giăng giăng hết, bao giờ mưa tan ?
Dông đi rũ sạch đại ngàn
Sấm về với chớp, lan man chuyện đời…
Nắng lên làm mắt bão thôi
Heo may Đông Bắc, kịp mời trầu cau ?
Hà Nội, những ngày dưỡng bệnh, tháng 6/2006
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét