Có kẻ phú hộ gốc Ái châu, có tí khoa bảng, hai đời hành nghề bốc cứt, đánh đĩ 10 phương thành phường trọc phú, giàu lắm. Tự vỗ ngực ta đây đông tây kim cổ, nhưng bản tính cứ ham mấy cắc bạc lẻ, thành ra như chó dái chạy rông suốt ngày, thiên hạ bảo “vợ già nhà hướng Tây” cũng phải. Bản tính hạ đẳng bất nhân bất nghĩa, trời đất nuông chiều có tí cước sắc, lấy thượng đội hạ đạp làm lẽ sống, một ngày ẩm Giời được ơn mưa móc từ hàng huyện thiên lên hàng tổng, lấy làm hoan hỷ lắm. Khổ cái qua tuổi tri thiên vẫn chưa đủ hiểu lẽ đời, vẫn thờ 2 chữ kim tiền.
Một ngày nọ tưởng mình là soái ca, vênh vang một tay che mặt trời, định xoá cờ làm lại, thay xẻng đổi muôi nghề xúc cứt. Ngỡ đâu chỉ làm trò cười thiên hạ, đâu vẫn hoàn đấy, chẳng qua vào buổi giày mũ lẫn lộn mà tưởng bốc cứt là nghề thánh thiện, đành rằng cứt vẫn còn tí giá trị với thời đoạn. Ô hay, nực cười.
Người
đời bảo rằng:
Chả
cần phải đời sau đâu
Ăn
mặn khát nước chẳng lâu nhãn tiền
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét