Thứ Ba, 26 tháng 4, 2022

Viết cho người ở lại

Tháng Tư cô đơn. Bỗng nhớ về bạn. Thế mà bạn tôi đã ra đi, hơn 5 năm rồi đấy.

Gửi mọi người đọc bài viết về người bạn tôi, cố võ sư Trần Thanh Tùng, phó huấn luyện viên trưởng Aikido quận Nhất, Sài Gòn. Một nén nhang lòng.

Trân trọng (03/4/2021).

——-

VIẾT CHO NGƯỜI Ở LẠI

Trời phú cho Tùng cái giọng khoẻ, đặc biệt hợp với các làn điệu Nam bộ, và một tố chất rất đặc biệt về thể lực. Số phận đưa đẩy chúng tôi gặp lại nhau giữa Sài gòn hoa lệ sau mười mấy năm gián đoạn. Bạn loay hoay với bộ môn nghệ thuật thứ bảy và những đam mê riêng mình chốn phồn hoa đô thị, tôi lang thang nơi rừng xanh núi đỏ xứ Lâm Đồng Bình Phước, rồi chuyển nghề lênh đênh nơi biển cả xa xôi. Gặp nhau đất phương Nam, mừng đến chảy nước mắt, cho là hữu duyên. Từ đấy cứ lần nào có dịp về Sài gòn là chúng tôi lại alo gặp nhau. Nhớ những đêm ôm nhau ngủ tại căn nhà ở Phan Đăng Lưu trống hoang không đồ đạc, làm mồi cho đám muỗi đói liên hoan say mèm. Rồi những bữa nhậu karaoke đến 3-4h sáng không biết lối về, bạn tha lôi thằng bạn say về cái chỗ chui ra chui vào của mình, để rồi hôm sau áo quần xộc xệch, vội vã chia tay nhau, sấp ngửa hẹn cho lần gặp tới. Lại có những hôm ra sân tập tại Trung tâm thể thao quận Nhất rủ bạn đi nhậu, kiên nhẫn chờ đến mấy giờ, để rồi thấy bạn mồ hôi mồ kê nhễ nhại, hân hoan cùng đám học trò, thoả niềm đam mê, không hổ danh là đệ tử của sư tổ Ueshiba bộ môn Aikido huyền thoại. Và thời gian cứ thế, cứ thế trôi.

Bẵng đi một hôm nghe tin bạn cưới. Tôi mừng vì bạn đã ổn định, cái tuổi ngoài bốn mươi cuộc sống bộn bề trăm việc từ nay đã có người thu vén, mặc dầu cũng hơi băn khoăn vì nghe bảo cô sinh viên học trò kém đâu mười mấy tuổi, trẻ quá. Tôi gọi điện. Bạn cười hê hê trong máy, bảo yên tâm đi, vợ tao nó suy nghĩ già dặn và tốt tính lắm. Tôi yên tâm, vì tôi tin, bạn có cái trực giác của người làm nghệ thuật, của người thày bộ môn nghệ thuật Aikido đầy linh giác, bạn biết ai thực hợp với duyên mình.

Rồi hơn năm sau nghe tin bạn bệnh, phải sang Bắc Kinh điều trị. Tôi ngỡ ngàng. Gọi điện không được. Tôi vào Sài gòn, tìm đến nhà thấy cửa đóng then cài, láng giềng bảo bạn đã lâu không thấy về, lại càng hoang mang. Sau thấy Bằng bảo, bạn muốn giấu mọi người ra nước ngoài điều trị. Rồi kết quả khả quan. Ngày bạn trở lại Việt Nam, chúng tôi alo cho nhau hàn huyên, mừng bạn tai qua nạn khỏi. Ai ngờ...

Hôm tôi đang trên giàn, Bằng gọi điện báo tin, bạn đã không còn ăn được, di căn hết cả. Tôi lục tìm trong người quen, hỏi thuốc thang, phác đồ điều trị, trao đổi với Bằng liên hệ với người nhà, phương châm còn nước còn tát. Muộn mất rồi.

Ngày Tùng đi, tôi không có mặt. Nhưng chắc mọi người đi tiễn bạn đông lắm. Anh em, bạn bè, đồng nghiệp, học trò. Thày Vũ Đại Thảo mất đi một người học trò, một người em như ruột thịt, đám hậu sinh Aikido quận I mất đi một người thày, một người anh luôn sống hết mình vì môn phái. Còn tôi, và Bằng, hai chúng tôi đã mất đi một người bạn, chí tình.

Tùng còn nợ tôi một dịp, hẹn sẽ đưa tôi về miền Tây quê vợ, cùng uống rượu ngắm trăng, nhậu lẩu cá kèo và nghe đờn ca tài tử, nghe các làn điệu hò Nam bộ của những người em gái, mà theo lời kể của Tùng, tôi chưa kịp làm quen. Còn đây lời bài "chim trắng mồ côi", còn đây bản "dạ cổ hoài lang" bạn vẫn thường hát cho tôi nghe trước đây trong những đêm say cô đơn, còn đây những kỷ niệm của 2 ta, vẫn hiện về. Mà bạn tôi đã đi xa, xa lắm.

Tôi cầu mong cho bạn thanh thản nơi suối vàng, phù hộ độ trì cho vợ con, hẵn rất còn trẻ dại. Còn đây, dù thời gian trôi đi, những niềm đau cũng sẽ dần nguôi ngoai theo tháng năm, nhưng những hình ảnh của bạn sẽ còn mãi trong tâm trí, của cá nhân tôi, của Bằng, và của những người yêu quý và mến bạn, sự thật đấy Tùng ơi...

(Hà Nội, những ngày cuối tháng Giêng năm Bính Thân).

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét