Mẹ dẫn con đi, đón thời gian diệu vợi
Ký ức phố núi xa buồn. Kìa, mệt mỏi
Người tìm người, mong đợi cố nhân vui ?
Lâu rồi, tình ơi
Hai mươi mấy xuân xanh
Cánh tay trần ngựa hoang gày đợi
E ấp tim già ngày xuân còn dậy
Đây rồi, lòng nhân
Người bồi hồi, người phân vân
Thương chuyện đắng cay, cười khô nước mắt
Lòng hỏi lòng bỗng dưng chóng mặt
Người bảo người toan tính kỷ niệm con
Có con đường mòn
Chiều phố hoang
Lạnh.
Mẹ dẫn con về trong hiu quạnh
Người vô tình về đâu ?
Đời vô tình, cho xót tim đau…
Hà Nội, chiều đông buồn 20/12/2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét