Em chê áo rách, em đùa tình tôi
Nhân gian xót chuyện khóc cười
Ta đa mang quá, đánh rơi chuyện lòng
Để rồi khóc mãi chưa xong
Để tình ngồi hóng gió đông bẽ bàng
Giêng hai em có về làng
Cây đa bến nước tan hoang hết rồi
Liệu còn có một tình tôi
Liệu đời còn một cuộc chơi tìm dừng
Em đùa với đám người dưng
Tôi mừng thiên hạ, tôi mừng duyên em
Chiều suông phố thị lên đèn
Em xa xôi quá, tôi quên thật mình...
(Đức bảo vệ NCS trường Mỏ 05/01/2010)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét