Ngày xưa thời ở đậu
Ta làm con Kỷ Dậu
Ai ngờ thế nhân gian
Em về chớ thở than
Không buồn vì năm tháng
Ta làm thằng vô cảm
Mong ngày xưa không đi
Tin người có hề chi
Tự bảo lòng bất chợt
Bao giờ ta biết nốt
Bóng thời gian không say
Thương người lắm chả say
Ngóng đường về diệu vợi
Có ai ngồi vẫn đợi
Ta về cuối ngày xuân
Chiều vàng một góc sân
Tình yêu mùa lá rụng
Ô kìa ai đó đứng
Khóc thời gian không đi
Em thì hứa mà chi
Bạc tình là nhân thế
Tận chân trời góc bể
Vẫn ngày xuân đi qua
Đông buồn, cải ra hoa
Thu đi, yêu mãi mãi
Hạ đưa, người về lại
Xuân kìa, vẫn là ta
Ôm lòng, đếm ngày qua
Tin người, hãy vì ta...
Đà Nẵng, CCOP ngày 8/12/2009
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét