Thói thường chỉ có một câu thôi
Ai bảo phải chăng Giời mẫu mực
Để xem rồi có phận ai trôi…
Chiều tàn rượu đắng ai đánh rơi
Chén chú chén anh với bạn đời
Bạn đời kia là thùng thuốc độc
Mộng tàn cứ ngỡ tuổi ai rơi
Đem về một thúng toàn bèo thôi
Cái tuổi ham vui quá đát rồi
Thà về chăn lợn nuôi gà đẻ
Hơn ngàn một quả khỏi ai nuôi
Thôi đành duyên phận phải cầm hơi
Lạ quen quen lạ một kiếp người
Dăm ba năm nữa ra là quỷ
Bấu víu nhân gian chuyện khóc cười
(tháng 8/2005)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét