Y lê la con ma cao-bồi Soi một trời vú đùi bùi ngùi tuổi ngoài nhi bất hoặc
Ta lang thang không ngoan Pattaya không cha dăm ba chiều sểnh nhà ra thất nghiệp
Y buồn, y uống tiếp
Còn ai ?
Còn tôi.
Ô hô, còn tôi. Lôi thôi cho đời trôi
Y mơ một chiều quen nơi quê nhà đàn gà cục ta cục tác
Y buồn, rồi y khát
Tình.
Còn gì không bình minh ?
(Băng-cốc, ASCOPE tháng 11/2009)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét