Ta tiếc một đời bao dung tình mẹ
Thương quá bóng một chiều đi về đơn lẻ
Phố núi buồn, mờ sương…
Con đường mòn. Cỏ tranh vương lối thường
Tìm tương lai ảo mộng
Em sương giá xa quê
Mẹ già niềm thương
Thêu lòng đau.
Thôi thề - cho thẹn với tim đau
Thôi về - ta trọn đời hoang tưởng
Thôi tìm - ta làm người lạc hướng
Thôi, thì thôi.
Ta còn gì, đơn côi ?
Phố núi buồn, phố núi xa xôi…
Hà Nội, chiều đông buồn 20/12/2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét