Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2023

Viết về cụ Hồ Đắc Hoài

Tôi biết ông trước đây chủ yếu qua các giai thoại về ngành. Thế hệ tôi khi quay về làm ở cơ quan Tập đoàn (cuối 1995) (ngày ấy còn là Tổng công ty) thì ông đã chuẩn bị nghỉ hưu. Sau được gặp mặt ông là do tình cờ chơi với mấy người con của ông. Hoàn toàn vì duyên. Con gái út của ông, Thể Hà, xinh xắn và cao ráo, theo form người của bố, ngày ấy về phòng Thăm dò Khai thác (chỗ tôi làm việc) để lấy số liệu thực tập, là bạn đại học với em gái tôi. Trái ngược với Hương, cô chị, thấp đậm với tính cách rất con trai, cả ngày huỳnh huỵch với “mộc nhân” như một vận động viên Wushu chuyên nghiệp (ngày ấy Hương chuẩn bị qua Úc du học).

Tình cờ ông lại là thông gia với sư phụ của tôi, một bậc cao thủ trong làng Vịnh Xuân Hà Nội (và cũng là sư phụ của cả Hương và Hiếu). Tôi chơi với Hiếu, với Hương từ đó. Chúng tôi sống với nhau hồn nhiên như anh em ruột thịt, vui buồn cùng nhau. Nhiều hôm ông bảo: “Anh em chúng mày phải biết bảo nhau, hãy sống cho đàng hoàng là thằng đàn ông, dẫu cho cuộc đời này nó quăng quật. Nghiệt ngã lắm đấy con ạ”.

Hồi đấy tôi nghe vậy chỉ biết vậy, sau này dần dần mới ngộ ra, gia đình ông cũng từng bị lâm vào cảnh sất bất sang bang trong cuộc cách mạng long trời lở đất của lịch sử, như đại gia đình nhà tôi. Chị ruột ông, bà Hồ Thể Tần, là bạn học với bác gái tôi thời học sinh kháng chiến. Nhà ông ở Nguyễn Du, gia đình tôi ở Đỗ Hành, cùng sinh hoạt chung trong một tiểu khu những ngày đầu đất nước thống nhất...

Hiếu, con trai ông, dường như là một người có thiên bẩm về võ thuật. Ngày ấy, chúng tôi, cùng có chung niềm đam mê, sau giờ làm việc, là chỉ tập, tập và tập. Sau vì hoàn cảnh, sư phụ tôi chuyển nhà sang mãi bên mạn Cầu Đuống xa xôi. Vật đổi sao dời, vợ chồng Hiếu ly hôn, nhà tôi ông cụ mất, rồi vợ tôi sinh cháu thứ hai... Tôi nghỉ tập. Anh em sau rồi cũng chỉ thi thoảng gặp nhau, vào những dịp kỷ niệm, những ngày giỗ kỵ của chi phái.

Sau này thỉnh thoảng tôi vẫn gặp ông ở nhà khách Trương Định, trong một đôi lần tôi vào Nam công tác. Ngày ấy hai ông bà hay đi đi về về Sài Gòn-Hà Nội, có đôi lần ông bà về ở nhà khách Trương Định. Tôi vốn có thói quen dậy sớm tập luyện, và hay gặp ông trên tầng thượng khu nhà 46. Ông luyện khí công, tôi tập VX, hai chú cháu chẳng ai bảo ai cùng tìm về phương mặt trời mọc. Ông photo cho tôi cuốn “Khí công dưỡng sinh”, lại kỳ công hướng dẫn tận tình cho tôi cách thức “điều tức”, “trạm trang”...

Rồi gia đình ông chuyển hẳn vào Nam sinh sống, như lời ông nói “chú hợp với phương Nam hơn, cái bệnh phế quản với người già ở miền Bắc đến khổ... cô chú ở với em Hương”. Bẵng đi vài năm, qua sư phụ, tôi được biết Hiếu và gia đình mới cũng chuyển vào Nam, ở gần với hai ông bà. Ngoài Bắc cuối cùng chỉ còn lại gia đình Hà.

Còn nhớ quãng đầu năm Giáp Thân (2004), tôi bắt tay vào viết Thăm dò ngoại truyện, kính tặng ông xem từ những ngày đầu sơ lược. Ông đọc khá kỹ. Mấy bữa sau gặp ông ở nhà khách Trương Định, ông cười, bảo: “Thằng này viết được, nhưng chưa đạt được cái vĩ mô, bao quát của thằng Tú ngày xưa. Hôm nào qua chú, ngành dầu này còn rất rất nhiều tích để cho mày viết”.

Tôi bảo: “Chú ơi, con chỉ dám viết ngoại truyện là những sự kiện lặt vặt xảy ra trong Ban Thăm dò thôi, còn ngành dầu mình cũng như sự đời hư thực, con chưa đủ tuổi, đủ "trình" để bình chú ơi”.

Ông bảo: “Không được, đây mới chính là lịch sử, mày cứ viết đi, sau này rồi nó sẽ tồn tại cùng với thời gian, chứ chẳng phải mấy quyển kỷ yếu lăng xê của phường bồi bút ăn đong kia đâu”.

Ngày ấy tôi chả hiểu gì, cũng cứ tạm cho rằng, thôi thì nôm na cũng chỉ là những mẩu chuyện thi thoảng đem ra khoe trong lúc trà dư tửu hậu của lũ người kỹ thuật.

Thời gian trôi. Quãng đầu năm Mậu Tuất (2018) nghe tin ông mệt. Tôi nhắn Hà, xin địa chỉ của Hiếu, định một ngày thư thả tới thăm ông và bà, ngôi nhà nhỏ nghe Hà tả, vô cùng yên bình trong một con hẻm nằm mạn Tân Bình. Giờ thì chậm mất rồi...

Chú Hoài ơi, con vẫn còn nhớ lắm, những lần nói chuyện với chú và lời hứa, sẽ tiếp tục viết tiếp về cuộc đời vô thường này. Chú bổ túc cho con hoạt động của Kinh "Thủ Thái âm Phế", nếu nhiều ngày trị luyện sẽ giúp cho đường thở thật tốt. Rồi phương pháp thở 4 thì, cách kích hoạt và khai thông 2 mạch Nhâm-Đốc... Bài Kinh “Bát nhã ba la mật” chú đưa con đọc giờ vẫn chưa xong, mấy thức “trạm trang” chú hướng dẫn con còn chưa kịp thuộc... mà chú đã cưỡi hạc bay về nơi xa lắm.

Thôi cuộc đời này sống gửi thác về, ở nơi xa ấy, chú phù hộ cho cô Thước, cho các em các cháu, sức khoẻ và những điều lành chú nhé. Con tin rằng, chú ra đi trong thanh thản. Vĩnh biệt chú!

(Ngày Mùi tháng Hợi, năm Mậu Tuất- 11/11/2018)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét