Ngày mai về lại Hải Phòng
Nhớ người một thuở còn không hỡi người
Ngày xưa cùng đếm sao trời
Ngây thơ em bảo hợp đôi chúng mình
Em mong một kiếp yên bình
Lơ mơ hiểu kiếp ba sinh là nhà
Thế rồi xa quá là xa
Ta theo con nước rời xa Hải Phòng
Bao ngày không đợi chẳng mong
Biệt vô âm tín còn không đợi chờ ?
Cũng đành duyên phận ngẩn ngơ
Giời thương em mới bất ngờ chia xa
Nửa đời lận đận riêng ta
Bao lần đêm vỡ, mẹ cha cuộc tình
Và rồi câu chuyện mưu sinh
Mải mê đến độ vô tình nhận ra
Ngót bốn mươi tính về già
Yêu đời chẳng được chửi cha cuộc đời
Thương người vẫn thế mà thôi
Dẫu rằng không định, một đời đang qua
Phải rồi ta vẫn là ta
Và đời vẫn chỉ riêng ta và tình
Hãy còn, câu chuyện chúng mình...
Hà Nội, tháng 10/2005
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét