Hôm nay con biết giúp cha
Nâng cha ngồi dậy, gọi bà ăn cơm
Năm tuổi đầu, có ai hơn
Thương cha con khóc, con buồn vì cha
Loanh quanh con muốn ở nhà
Không đi mẫu giáo, sợ cha một mình…
Con ơi, câu chuyện vô tình
Phận cha cha chịu, tội mình cha mang
Nhiều đêm mơ kiếp lang thang
Xót xa trăm nỗi, đa mang cuộc đời
Nhân gian bao chuyện khóc cười
Lòng cha phiền muộn, đầy vơi thế nào?
Đời dài mà ngắn con ơi
Ba mươi tám tuổi ông Trời phạt cha
Bỗng dưng nằm liệt ở nhà
Bỗng dưng ngồi đếm người ra kẻ vào
Cũng may chửa đến nỗi nào
Hơn ba tháng, cũng là bao nỗi niềm
Thương con đau ốm liên miên
Mẹ con chẳng khỏe lại thêm nhọc nhằn…
Cầm lòng cha lại ăn năn
Cầu mong con lớn, cho bằng thế gian
Còn bao việc sẽ phải làm
Đời cha không kịp, dở dang chẳng đành
Cây có gốc mới nảy cành
Ước mong con sẽ thành danh với đời
Quên đi câu chuyện khóc cười
Sống bao dung giữa tình người bao dung…
Cha về, hai chữ: sắc, không…
Hà Nội, những ngày dưỡng bệnh, tháng 6/2006
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét