Thu vàng, có một người đi
Tiễn người ở lại còn chi, thu vàng ?
Em vô tư đến nhẹ nhàng
Ta băn khoăn biết thở than chốn nào ?
Cầm lòng mà bảo “không sao”
Dẫu không tìm được lời nào, tương lai
Ngày về, ấy một ngày mai
Chuyện mình, thôi để một mai mình chờ
Em tin, tin đến bao giờ ?
Ta ngơ ngẩn tiếc ngày xưa đời mình
Thôi đành, hai chữ mưu sinh
Ta về giữ một chút tình, riêng ta
Niềm thương, thiên hạ là nhà…
(tháng 8/2005)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét