Rải tình ra chiếu, ta phơi
Tìm trong dĩ vãng một lời bỏ quên...
Ta về dấu nhẹm con tim
Kiếp giả nhân, tiếng mẹ mìn, à ơi...
Thế là thôi hết cả rồi
Bụi đời ta nhuộm, một thôi thì dừng
Phải đâu chua ngọt đã từng
Tưởng như hai chữ xin đừng thương nhau
Em vô tình để về đâu
Ta bồi hồi hỏi ngày sau đâu rồi
Thôi đành thương vậy, à ơi...
(PVEP, 26/5/2005)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét