Chiều vàng không dưng ngóng người xa lạ
Ra hoàng hôn đánh mất cả linh hồn
Người ngại ngùng thương con sáo sang sông
Vương vấn bông lục bình trôi
Mùa hoa cải ngồng tình rơi theo gió
Thương lắm bên chiều con nước đổ
Hành phương Nam.
Người nhận ra đời đã sang trang
Bóng tình nhân ngả đầu vào năm tháng
Nhòe mắt gọi tình như sao rơi về sáng
Lòng người không đành mắt mùa xuân
Đợi từng chiều đem tình mới ra cân
Rồi tuổi qua ngậm ngùi trong men rượu
Rồi nửa đêm ôm lòng, rồi tự hiểu
Ô kìa, sao mãi là xuân ?
Lại tự dối lòng, thẹn thùng, ngượng ngùng thôi nhé rét nàng Bân
Lấy đạo đức vinh hoa ra điều gia giáo
Lại nhủ lòng, lại bảo
Ta là áo rét người đan
Lòng lại hỏi lòng có đúng không khi tình cũ mới dở dang
Kiếp phù du có còn không cảnh chim lồng cá chậu
Người lo tìm cửa đậu
Đâu rồi, sương gió nhân gian
Để cho mình, thôi nhé, kiếp lang thang...
Đà Nẵng, CCOP ngày 8/12/2009
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét