Huyền ơi, ta ước kiếp này quên em
Đêm suông, trăng có hơn đèn ?
Ta thương thương quá, rồi tin cuộc đời
Lan ban câu chuyện khóc cười
Xa em xa quá, lại ngồi thương em
Ru tình, ru lại từng đêm
Vô thường, quen lạ, lạ quen kiếp người
Huyền ơi, anh nhận ra rồi
Thế gian tin chuyện dở hơi, chúng mình…
Hà Nội, đêm 22/2/2006
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét