Mộng ái ân trăm tuổi một điều lành
Để đêm về mơ lúc mộng tàn canh
Hình bóng ấy, như ngày xuân đương độ
Ta lại về, bình yên sau bia mộ
Đãi thời gian nhặt cố một điềm lành
Rồi đêm trường hiu quạnh, gió lùa quanh
Mình than thở nơi ngày xưa dang dở
Thanh minh mãi có một điều lầm lỡ
Trách nhau chi khi duyên phận chẳng thành
Gặp nhau rồi hẹn lại một ngày xanh
Mong tiên giới chuyện xưa thành thêu dệt
Em cứ bảo mình đâu cần thua thiệt
Lại ước bao giờ cho quá khứ không đi
Vị lai kia con tạo chả cần gì
Đời phó mặc cho bèo trôi, lạc phận
Dẫu chả kịp ta như còn ân hận
Giá ngày xuân khi ấy chốn bồng lai
Mộng ái ân thêm nữa vẫn còn dài
Vui khuya khoắt phải về ngay thực tại
Để bây giờ dẫu thiên thu còn dại
Khóc ngày xưa đến tận lúc bạc đầu…
(Hà Nội, 31/5/2005)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét