Thứ Ba, 17 tháng 10, 2023

Thương quá chiều đi

Một chút hoang sơ
Em tin mùa hạ
Gió đẩy đời đi
Hồn chìm trong đá

Bước lại bên người
Khói hương trầm lạ
Phận nhoẻn môi cười
Tiếc chi vội vã

Thế rồi xa lạ
Sông cạn đá mòn
Một nét con con
Lưu thành di ảnh

Thương quá chiều đi…

Hà Nội, tháng 9/2005

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét