Đối với thế hệ chúng tôi, những bài
hát của nhạc sĩ Thanh Tùng như một luồng gió mới, đến với giới sinh viên vào thời
kỳ đầu đổi mới. Cùng với Trần Tiến, Nguyễn Cường... những nhạc sĩ tài hoa của nền
nhạc trẻ Việt Nam, Thanh Tùng với những bài hát mang giai điệu buồn man mác đã
đi vào lòng người yêu âm nhạc nói chung và thế hệ trẻ sinh viên học sinh nói
riêng. Đó sẽ là những tình khúc bất tử cùng thời gian.
Hôm nay, người yêu âm nhạc Việt Nam tiễn
ông về đất mẹ. Vĩnh biệt ông, cầu mong ông thanh thản nơi suối vàng, và xin được
cảm ơn ông, những gì ông đã mang lại, cho cuộc đời này.
Bài viết phỏng theo "Hoa tím
ngoài sân", nhạc và lời của ông, người nhạc sĩ tôi yêu. RIP. (Hoa tím ngoài sân)
HOA TÍM NGOÀI SÂN
Một ngày
tình cờ, âm nhạc nước Nam xuất hiện tên ông
Cuộc đời
nhọc nhằn, chợt đong thương nhớ với đầy ước mong
Mà rồi một
ngày, một ngày bỗng qua, tan vào hư không
Bao điều
hy vọng, giờ ai đã, ai đã đi thật xa...
Còn đâu nữa,
hình dáng ai trên văn đàn này
Xuân qua
hè, lá rụng, gió thu bay
Mùa đông
đến, tìm bóng ai cô đơn từng ngày
Niệm lòng
người ơi, tin vẫn đâu đây...
"Ai
đừng đi, xin ai đừng đi"
Mà ai đó,
giờ ca khúc chia ly thật rồi
Cuộc đời
này rồi còn ai biết ai
Ngày mai
tới, biết chăng ngày mai?
Con đường
nay hay chăng còn ai
Giờ hoang
vắng bóng ai trên đường dài
Ai giờ
đi, rồi ai còn ai nữa
Ngồi từng
chiều buông, ai đếm lá rơi?
Hà Nội ngày mưa buồn. Viết kỷ niệm 2
ngày mất nhạc sĩ Thanh Tùng (16/3/2016)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét