Làm một bài thơ, vì Nga, vì hôm qua vô tình em hiện ra (theo bài Màu tím hoa sim của Hữu Loan).
Nàng có ba anh xa diệu vợi
Con nàng, thằng em chưa biết nói
Tóc nàng vẫn ngang vai
Tôi, thằng địa chất hâm
Quên gia đình
Yêu nàng trong tình yêu oan trái
Ngày gặp lại nhau
Nàng không kịp mang áo mới
Tôi nhìn nàng lặng câm
Nàng không kịp mang áo mới
Tôi nhìn nàng lặng câm
Xót thời gian
Vài điều ôn cố tri tân
Nàng cười nguôi ngoai
Bên người tình già cỗi
Tôi chẳng tin được rằng
Cưới vợ xong là xong
Ngày ấy năm xưa
Bây giờ nghĩ lại
Lấy vợ, đành lấy thôi
Biết khi nào
Cõng thời gian trở lại
Chỉ thương nàng
Bé bỏng ngày xưa
Song hỡi ôi
Chẳng mất đi tình yêu một thuở
Mà mất người bé nhỏ ngày xưa
Tôi lạy Trời
Không gặp nàng
Nhiều đêm tôi gặp mình trong bóng tối
Khóc tình trong ngày cưới
Hay khóc ai, lòng lạnh bên ai
Dọc thời gian
Qua những ngày mai
Qua những mùa mai
Những mùa mai úa tàn nhanh không biết
Nhìn cánh hoa rơi
Héo lòng tôi dã biệt
Giờ vô tình gặp lại nhau đây
Tôi khóc cho ngày qua
Tôi tiếc cho ngày xa :
"Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh không biết, mẹ già không hay... ”
Hà Nội, ngày cưới con anh Thú 18/11/2004. Nàng có hai con trai. Kỷ niệm một thời đã qua. Và lạy Chúa lòng lành, Người có hiểu, cho lòng ta ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét