Bạn ta bảo, viết gì
Hai mươi năm rồi, có lẻ
Ngóng thời gian, quên mất cả xuân về
Dòng đời, sao vẫn lê thê
Tìm người, một thoáng đi về, còn ai?
Vẫn tin rằng, một mai
Khi sao rơi, trăng còn không
Trời rộng
Vu vơ khóc, vu vơ cười
Trong mộng
Thương người, thương quá
Thế nhân ơi
Biết khi nào, tin đến, nhói tim tôi?
Chót vương lời,
đau đáu,
đến khôn nguôi…
Chiều 20/2/2006, Hà Nội
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét