Thứ Ba, 17 tháng 10, 2023

Lời mẹ

(Tặng Kiên, và Dayangku Bazlin Hazaliza xứ đạo Hồi xa)

Hôm xem hình con gửi về
Mẹ nhìn mẹ thấy ghê ghê thế nào
Nó là con gái nước nào
Mà khăn mỏ quạ, chùm sao bít bùng
Làm người cần chữ thủy chung
Mà con, mẹ biết, chắc không trái lời.

Nó là ma đấy con ơi
Nó là hoa lạ mà đời quăng đi
Đừng mê mẩn nó mà nguy
Dù rằng nó đẹp, kiểu gì cũng thôi
Mẹ ngờ con chỉ nói chơi
Liệu bề mà sống, mà coi cuộc đời

Trời cao, đất đến là dày
Lòng người cũng vậy, rủi may thường tình
Dặn con đừng quá đa tình
Nhìn duyên thiên hạ, xem mình hẩm hiu
Chung tình, tin một chữ yêu
Vợ già, con dại… một điều thủy chung
Thương ai, con để trong lòng
Vài ba năm nữa việc xong rồi về

Mẹ ơi, ở tận nơi quê
Làm sao mẹ hiểu lời thề lòng con
Nói ra để mẹ thêm buồn
Hồn con đã chót vấn vương cuộc đời
Thương người thương mãi khôn nguôi
Lại giận mình, chẳng phải đôi, lỡ làng

Nàng là lá ngọc cành vàng
Nhà nàng ở tận phố Hàng (*), mẹ ơi
Bao chiêm bao, cũng thế thôi
Cả đời con ước, trời ôi, được nàng…

Ngày mai mây rộng, gió ngàn
Thầm mong lời ước tới nàng đêm nay
Giờ nàng ở tận Malay
Cầu sao cho trái đất này vỡ ra

Dương gian, bốn bể là nhà…

(*): Ở Kuala Lumpur có một loạt các phố Hàng (Jalan Ampang Park, Jalan Ampang Hilir…) như ở Hà nội.

Hội thảo YEPP, Malacca, Malaysia 13-18/9/2005

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét