Biết khi nào ta lại tìm về nhỉ
Bình minh lên nghe đâu đó cuộc đời
Vọng chiều về nhạt nhẽo một cuộc chơi
Hoàng hôn đỏ vẫn ngời ngời sắc đỏ
Đâu đó đến chiều tàn bên bếp lửa
Nghe cỏ cây than thở kiếp con người
Vẫn chỉ là hư ảo một mình thôi
Dòng dư lệ vẫn một lời dang dở
Em lầm lỡ cả một đời trăn trở
Tuổi đôi mươi đâu phải ngỡ tình già
Dẫu chỉ là gột rửa thói trăng hoa
Kỷ niệm vẫn cứ nhòa vào kỷ niệm
Trong vô thức những thói thường vẫn đến
Họa cô đơn giong ruổi cuộc đời
Chiều đang tàn và lá vẫn cứ rơi
Hoàng hôn tím vẫn một màu ảo não
Em có về bình yên trong tâm bão
Giận thời gian vì cơm áo gạo tiền
Vá lên mình một ký ức màu đen
Gột chả được những nỗi niềm trăn trở
Thanh minh mãi có một điều lầm lỡ
Mộng thiên thu ai ngỡ lúc tàn canh
Đời quên mau như gương vỡ lại lành
Khóc chi nữa cho một niềm an ủi
Thôi chả kể khi tình là không tuổi
Gặp em duyên phận hỏi vuông tròn
Vẫn biết tình như trứng để đầu non
Gió bất chợt xói mòn vào kỷ niệm
Có khi nào trong hồi chuông cầu nguyện
Ký ức xưa, chuông nguyện giáo đường này
Kiếp lần hồi ai biết tới ai đây
Đêm vẫn sống, ngày miếng cơm chả đủ
Khi sương lạnh cỏ cây chìm giấc ngủ
Ngàn thu xa chim nhạn gọi não nề
Khói quê hòa vào trọn chút tình quê
Day dứt quá một ngày về tự nguyện
Ta cứ bảo sẽ làm ngàn điều thiện
Ơn bề trên cứu rỗi một ngày lành
Thế gian này còn lại một màu xanh
Và danh vọng chỉ là cơn hư ảo
Người em ấy như ngày xưa tần tảo
Vẫn loay hoay trong cơm áo gạo tiền
Đói lẽ thường, tình vẫn khát triền miên
Tìm nhân loại trong bài ca nhân loại.
Hà Nội, 12/8/2004
Bình minh lên nghe đâu đó cuộc đời
Vọng chiều về nhạt nhẽo một cuộc chơi
Hoàng hôn đỏ vẫn ngời ngời sắc đỏ
Đâu đó đến chiều tàn bên bếp lửa
Nghe cỏ cây than thở kiếp con người
Vẫn chỉ là hư ảo một mình thôi
Dòng dư lệ vẫn một lời dang dở
Em lầm lỡ cả một đời trăn trở
Tuổi đôi mươi đâu phải ngỡ tình già
Dẫu chỉ là gột rửa thói trăng hoa
Kỷ niệm vẫn cứ nhòa vào kỷ niệm
Trong vô thức những thói thường vẫn đến
Họa cô đơn giong ruổi cuộc đời
Chiều đang tàn và lá vẫn cứ rơi
Hoàng hôn tím vẫn một màu ảo não
Em có về bình yên trong tâm bão
Giận thời gian vì cơm áo gạo tiền
Vá lên mình một ký ức màu đen
Gột chả được những nỗi niềm trăn trở
Thanh minh mãi có một điều lầm lỡ
Mộng thiên thu ai ngỡ lúc tàn canh
Đời quên mau như gương vỡ lại lành
Khóc chi nữa cho một niềm an ủi
Thôi chả kể khi tình là không tuổi
Gặp em duyên phận hỏi vuông tròn
Vẫn biết tình như trứng để đầu non
Gió bất chợt xói mòn vào kỷ niệm
Có khi nào trong hồi chuông cầu nguyện
Ký ức xưa, chuông nguyện giáo đường này
Kiếp lần hồi ai biết tới ai đây
Đêm vẫn sống, ngày miếng cơm chả đủ
Khi sương lạnh cỏ cây chìm giấc ngủ
Ngàn thu xa chim nhạn gọi não nề
Khói quê hòa vào trọn chút tình quê
Day dứt quá một ngày về tự nguyện
Ta cứ bảo sẽ làm ngàn điều thiện
Ơn bề trên cứu rỗi một ngày lành
Thế gian này còn lại một màu xanh
Và danh vọng chỉ là cơn hư ảo
Người em ấy như ngày xưa tần tảo
Vẫn loay hoay trong cơm áo gạo tiền
Đói lẽ thường, tình vẫn khát triền miên
Tìm nhân loại trong bài ca nhân loại.
Hà Nội, 12/8/2004
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét