Ăn đi ông ạ, để còn làm thơ
Cho đời một kẻ ngẩn ngơ
Cho tình một kẻ bơ vơ giữa chừng
Ông đi thiên hạ sao đừng
Bán duyên cho Đảng một mình vẫn đi
Xa rồi ông ạ một khi
Duyên kia kỳ ngộ so bì với ai?
Ông đành dạm hỏi người mai
Trách sao không để một hai nắm tình
Ra về đời thấy mà kinh
Ngẫm toàn một lũ chung tình phấn hương
Ai về nghe chuyện mà thương…
(Kỷ niệm ngày Thắng đi Schlumberger bên Malaysia - 10/2004)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét