Người viết những con chữ lằng nhằng ta chả hiểu
Mùa thu đi qua từ khi nào
Chỉ còn ánh mắt
Ngóng lên trời muôn vạn vì sao
Biển Đà Nẵng, sóng gió cuộn về
Lòng người khôn lường
Bão Kỷ Sửu, Mỹ Sơn có còn không ngày đông diệu vợi
Người bâng khuâng tự hỏi
Cố nhân vui ?
Chẳng vô tình 20 năm không gặp lại
Cuồng quay cơm áo gạo tiền
Chợt nhận ra ô kìa cười méo miệng
20 năm rồi, ra nhân loại hóa điên
Bạc nửa đời lo câu chuyện chính chuyên
Gái nạ dòng xa chồng quen phòng không
quên lửa lòng bỗng dưng bất chợt
Lạy trời, xin người ghi lòng quên nốt
Một cuộc chơi.
Giá như người đừng kể thì thôi
Để mùa thu theo đông về
như thời gian vốn chan hòa trong nhà dưỡng lão
Để một ngày sóng trong lòng tự bảo
Ô thế ngày xuân ?
Thôi về. Để bao giờ đến rét nàng Bân
Hẹn 10 năm sau còn không đông ngoài khe cửa
Đến tìm. Ta chả còn lần lữa
Đón em về, xa lạ lắm lòng ơi
60 năm cuộc đời, sao ngắn, bóng chiều rơi...
Đà Nẵng, CCOP ngày 8/12/2009
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét