Ướt cả rồi, váy áo
Người ta bảo
Chịu chơi
Em ngây thơ
Hay không chả biết
Cười
Bất chợt
Gió từ sông
Gió vẫn cứ về
Chợt hỏi đời lê thê
Thốt nhiên mà nghĩ, ngày về phương mô?
Ta đi tìm duyên
Cố nhân xinh hiện lên trong màu mắt
Mặc kệ nhân gian dở dang áp đặt
Ta đi tìm, một thể riêng ta
Thấy rồi
Thương quá người ta
Kẻ sĩ tha hương, nhớ ra nguồn cội
Em ngây thơ trông đời mà đợi
Ta về, đỏ mắt thời gian…
Để Sài Gòn
Ngóng một chiều, con gió đi hoang
Khóc một đời, em biết nhân gian…
(Bình Thạnh, 26/5/2005 – cho cả K.T. và H.Y.)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét