Thốt nhiên thấy một mộ phần, riêng ta…
-----------
Xuân tha hương, người lữ khách lấy hai chữ cô đơn là tình
Lấy kiếp ly hương là nhà
Cặm cụi ngồi vá lại những ngày xa
Mơ tiên giới, thế gian là kiếp đợi.
Em ngây thơ rong ruổi mộng nai vàng
Bất chợt
Gió mùa đông đẩy tuột cả xuân về
Thấy lòng một chuỗi lê thê
Bỏ quên cả mảng tóc thề riêng ai
Chiều ngóng dài
Hoàng hôn ngả lưng người
Nước mắt chảy quanh
Tóc thời gian
Rối đầy hoang cồn cát
Em thả tuổi thơ đi dọc con đê chiều đỏ
Bắt thời gian đuổi theo chiếc lá vàng
Hoàng hôn tím màu bất tận
Ngóng ngày xanh
Người lữ khách cuống cuồng vỏ đầy men rượu đậy
Cố nhân trót cả cười
Hoang hoác thế gian
Trống không lòng rối
Thôi, cứ đi
Thôi cứ tìm đi
Mà khoan cứ phải chút gì thời gian
Để hồn một kiếp lang thang
Để tình một mảng, lá vàng cuối thu
Em về, về thật rồi ư?
Kiếp nghèo, thôi chỉ một ừ là xong
Rượu kia nhớ để trong lòng
Cho người một bận sang sông, cuối hàng…
(Hà Nội, 11/4/2004)
Để tình một mảng, lá vàng cuối thu
Em về, về thật rồi ư?
Kiếp nghèo, thôi chỉ một ừ là xong
Rượu kia nhớ để trong lòng
Cho người một bận sang sông, cuối hàng…
(Hà Nội, 11/4/2004)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét