Khôn dại, giả chân
Thảng thốt tìm mình
Gió ùa qua cửa lạnh
Đâu rồi
câu chuyện
mùa xuân ?
Nước mắt vô tình
xin cầu chút lòng nhân
Thương về nơi xa kia
Tô thị ngóng chồng diệu vợi
Giá cứ hồn nhiên như thuở xưa
Khi hoàng hôn
ai về mà đợi
Cố nhân vui ?
Một nửa thiếu vô cùng
Một nửa khóc em tôi
Gánh hàng xưa
men con đê làng về chợ
Rau cháo qua mùa
mong con mình đủ bữa
Có biết đâu đời tin chuyện gió trăng
Có biết chăng người xin một chốn ăn năn
Cầm lòng,
câu chuyện
trăm năm…
Chiều 20/2/2006, Hà Nội
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét