Thứ Ba, 17 tháng 10, 2023

Phận nghèo

Chồng chết, chị thương hạt gạo
Bốn tháng lúa non trổ đòng
Quê nghèo một vụ
Ba phần người, bảy phần ngợm héo hon

Hai mươi năm
Lặng lẽ tang chồng
Quên thời con gái
Mặc miệng thế gian cười, oan trái
Chị về với tháng năm

Cháu nội chưa mọc răng
Khăn gói gió mưa đi tìm kẻ chợ
Bấm đốt cố mươi mùa làm Osin nữa
Đặng vui về với cháu con
Một kiếp nghèo,
        duyên chị
                biết ai hơn ?

Hà Nội, đêm 22/2/2006

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét