Post lại bài viết trên fb ngày 23/4/2020
PHẢI CẢM
(hay viết cho một cuộc tình gần già)
Em không đẹp. Điển hình của con gái vùng chiêm trũng đồng bằng Bắc bộ: hiền lành, nhẹ nhàng và nhu mì. Gã, thằng phải cảm, trong lúc chán đời chán tình, lang thang như kẻ không nhà, thả hồn tìm quên vào chốn phù du như những ngày xưa cũ, ai ngờ. Trong chạng vạng hoàng hôn Hà thành thưa thớt ngựa xe do ảnh hưởng của đại dịch Covid gặp em bữa ấy, có cái hờ hững dửng dưng của phường vô vị, có thói lọc lõi mưu mô của kẻ chót già, lại có cả nỗi ngu ngơ ngây dại thuở ban đầu, đểu thật. Gã ngỡ ngàng sững sờ bởi vẻ mệt mỏi, bởi làn da trắng xanh, hay bởi vầng trán cao thanh thoát và lọn tóc rối bời vương trên màu má giai nhân? Tự hỏi mình chả nhẽ gần vào U60 mà quả tim già cỗi vẫn còn loạn nhịp?
Lạ thật, chẳng thể lý giải được từ đâu gã lại bị bỏ bùa bởi cái giọng nói Trực Ninh “ngọng níu ngọng nô” của em? Cứ như kẻ si tình, để rồi mấy tuần cách ly chìm dần vào không thời gian một cuộc tình không lạ chả quen giời ạ. Gã gật gù ra chiều đồng cảm với những khó khăn mưu sinh, chia sẻ và lên án thói rượu chè bê trễ của chồng em (mà mình cũng nào có khác gì), lại còn thần mặt ra âu lo cho tương lai của đám trẻ con rồi đây thiếu người chăm sóc...
Dở dại thật rồi, cứ như câu chuyện tình buồn của người thiếu phụ Nam Xương ngày xưa, tìm yêu chính hình bóng của mình, còn không, trên khung vách.
Gã phải gặp em. Phải, lên kế hoạch ngày mai gã sẽ phải tìm gặp lại em. Để làm gì nhỉ? Chả để làm gì. Chỉ để huyên thuyên về một giá dầu bỗng dưng rớt rơi thảm hại, chỉ để lảm nhảm về mấy ngày Hà Nội bỗng dưng phải cảm đợt rét nàng Bân xứ Vệ không có ca nào dương tính mới, hay phét lác vài ba câu nhăng nhít nhạt thếch bông phèng dẫu chỉ là cơ hội được tìm lại hoàng hôn, liệu có còn đôi chút luyến thương vương trên màu má.
Bần thần, gã chợt nhớ bài thơ của nhà thơ lục bát tài hoa Đ.Đ.4:
"Xa một ngày bằng triệu mùa đôngEm bỏ chồng về ở với tôi khôngNỗi nhớ em cồn cào như biểnNơi em ở tôi đi và tôi đếnCho tháng ngày em sống bớt cô đơnCon muỗm xanh trên sóng lúa rập rờnMùi cỏ dại vẫn ven bờ nước đắngTình của em như một tờ giấy trắngMãi bây giờ tôi mới viết thành thơTình của em như lối rẽ bất ngờTôi đi đến trọn đời còn chưa biếtDẫu cho đến tận cùng cái chếtEm bỏ chồng về ở với tôi không?Tôi không tin rằng trong bão giôngEm cam chịu con tàu chết chìm trên sóngVà tôi tin rằng trong cát bỏngEm - Cây xương rồng vẫn hoaEm ở gần tôi lại ở xaTim vẫn đập về nơi em nhiều nhấtVà tôi tin tình em là có thậtNhững lúc buồn tôi mới viết thành thơVà niềm vui có khi đến bất ngờTôi lại hát ru em ngủNhà của em ở giữa phường Trung TựCây tháp nước bồn hoa còn nhớ chỗ ta ngồiCỏ nát rồi cỏ mới lại sinh sôiHoa vẫn nở mùi hương đằm thắmVà tôi tin một ngày gần lắmEm bỏ chồng về ở với tôi không..."
(đêm 23/4/2020)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét