Gặp cơn áp thấp, giật mình bão xa
Đành rằng duyên phận lại qua
Ta về, nghe chuyện ngày xa, đâu rồi?
Thương cho đất, khóc vì trời
Lưu danh thiên cổ, để rồi tan hoang
600 năm chuyện để bàn
Rồng chầu, hổ phục vẻ vang, còn gì ?
Cũng đành hay ở, dở đi
Vẫn băn khoăn một chút gì, cố đô
Biết khi nào, đến bao giờ
Ngẩn ngơ em gái, chiều mưa mỏi mòn
Còn cha, còn mẹ, còn con
Bỗng dưng lại hóa thành hòn Vọng phu ?
Ai về tắm nước sông Chu
Để nghe câu chuyện thiên thu lạm bàn.
(Tháng 8/2005)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét