Chiều tàn như biến vào đêm
Nhọc lòng một kẻ tìm đêm nhớ ngày
Chiều nay em có biết không
Chiều nay có một người không muốn về
Tìm mình trong chốn đam mê
Tìm người xin một lời thề bỏ quên
Giá đừng em ạ giá đừng
Lòng ta có lẽ đã mừng duyên em
Để rồi không lạ chả quen
Kiếp kia là nợ, ta thèm lãng du
Giá như vẫn lại giá như
Giá như ngày ấy, giá như sau này
Giá như bu chẳng gặp thầy
Giá như ta chẳng có ngày quen em
Giá mà tin chuyện đỏ đen
Giá mà bữa ấy ta đem mình về
Giá mà ta nhớ câu thề
Giá mà ta cứ đam mê đến cùng
Giá mà tình, đóa phù dung
Thì ta có lẽ cũng mừng cho nhau
Giá đừng giả dụ giá như
Thì ta có lẽ ngàn thu lúc nào…
Hà Nội, tháng 10/2005
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét