Thứ Năm, 2 tháng 6, 2022

Chuyện về anh Trịnh Việt Thắng

Tôi dự định có thời gian, sẽ viết về những người xung quanh mình, những người đồng nghiệp đã cùng nhau gắn bó, những năm tháng vui buồn trong một giai đoạn phát triển của ngành. Mà thời gian đi nhanh quá, ngoảnh lại thấy thế hệ các anh đã lần lượt hưu hết cả, chẳng mấy chốc đến lượt mình, mà thực sự vẫn chưa làm được trò gì cho đời. Những chuyện ngắn dở dang, những tứ thơ dang dở, những đam mê bị cho là vô vị... những công việc bất chợt, đột xuất, vô tình làm mất đi những ý tưởng điên rồ. Nhưng thôi, được tí nào hay tí ấy, cũng lại như "Thăm dò ngoại truyện" được hồi nào hay hồi ấy, rồi lại để sau này có thời gian, sắp xếp sau vậy.
 
Đoạn văn dưới đây tôi kể về anh TVT, ông anh cùng làm với tôi, giai đoạn 10 năm (2004 - 2014), sau đó anh nghỉ hưu.
-------------
 
Tôi biết anh từ những năm 1996-1997, ngày tôi mới về đầu quân phòng Thăm dò Khai thác, còn anh làm ở phòng Hợp tác Quốc tế, tầng 3 Ngô Quyền của Tổng công ty. Hồi ấy anh mới đi học cao học ở Úc về. Sau năm 2000, tôi hay qua lại tầng 3, ghé phòng An (anh bạn thân cùng thời cao học IFP Paris), thi thoảng gặp anh. Đầu 2004 anh Đắc nghỉ hưu (14/02/2004), cùng với sự kiện phòng Thăm dò Khai thác tách làm đôi là Tìm kiếm Thăm dò và Khai thác Dầu khí. Anh Chính thay anh Đắc làm trưởng phòng, sau đổi sang trưởng ban Tìm kiếm Thăm dò, anh Minh làm trưởng ban Khai thác Dầu khí. Anh xin với anh Chính về Thăm dò từ ngày ấy, ngồi cùng phòng 420 với anh TXC và tôi. Hồi đó, anh TXC, cánh tay phải của anh Chính, thường đi công tác liên miên nên phòng 420 đa phần chỉ còn hai chúng tôi. Tôi ham mê võ thuật, lôi kéo cậu em VT (ban KTDK) cùng tập, thành thử cứ tầm sau 4:00 chiều là anh lại ra ngoài, chạy đâu đó, nhường phòng để chúng tôi tập luyện. Sau nhóm tập còn có thêm ĐQA (ban HTQT) rồi LTH (ban Khí) cùng tham gia. Phải nói hồi đó công việc ít nhưng rất vui. Các lãnh đạo và các đại vương miệt mài mải mê công cuộc kinh lý trong và ngoài nước, còn đám tiểu yêu chúng tôi, xong việc công là tha hồ thời gian tập luyện, tự do làm những gì mình thích. Sau rồi anh Đang về, anh Chính đi sang QLHĐDK. Đến quãng 2007 khi Đào đại nhân chuẩn bị nghỉ hưu, tôi được cùng anh làm ASCOPE. Phải nói anh là một người anh rất trách nhiệm trong công việc. Rồi thì những việc vui buồn có nhau. Bố tôi ốm, rồi mất. Thời gian chăm sóc ông điều trị ở khoa Nội A bệnh viện Việt-Xô, tôi thường trực đêm để rồi sáng ra tất tưởi đi làm, thường là mua vội gói xôi của cô hàng xôi đối diện cổng 10B Hai Bà Trưng rồi lên phòng. Hai anh em có cùng điểm chung là rất thích ăn xôi của cô hàng người Phú Thượng, tuy không xinh nhưng rất tươi, lại khéo mời và rất chiều khách. Có hôm anh mang đâu về cái đĩa CD, chúng tôi khoá trái cửa lại, vặn âm thanh bé hết cỡ và cùng nghe gọi hồn cụ Hồ đầy ma mị. Rồi những mẩu chuyện, những bài thơ tôi viết ngày ấy, anh là người đầu tiên chia sẻ. Anh kể tôi nghe về cụ VĐH, về vị giám đốc kho bạc đầu tiên của VNDCCH, là cụ thân sinh ra anh. Về cụ bà, và cả cụ ông, hai cụ thân sinh ra anh, được Đ&NN chăm nuôi. Về đám cưới của 2 cụ, một đám cưới tập thể do đích thân cụ Hồ đứng ra làm chủ hôn lễ. Anh cho tôi xem những tấm ảnh anh chụp cùng cụ thân sinh với cụ Hồ, cụ VĐH...
 
Cuối 2007 Tập đoàn dời Ngô Quyền về Láng Hạ. Vẫn cái dáng tất tả của anh và cà nhắc của tôi (năm 2006 tôi bị tai nạn ô tô, gãy xương đùi trái) đưa Tiểu ban thăm dò khai thác của ASCOPE đi khắp nơi trong khu vực Đông Nam Á, mà ngày ấy Việt Nam mình làm chủ tịch điều hành. Sau này tôi quản về trữ lượng, rồi làm lờ-đờ, anh em ít có dịp đi với nhau hơn. Những mẩu chuyện vui về anh nhiều như lá rừng, cùng với bản tính khôi hài của anh, rất rất dí dỏm, đầy triết lý và tâm sự. Xin chia sẻ đôi câu chuyện mà tôi còn nhớ cùng mọi người.
 
Chuyện 1. Anh có cô con gái xinh xắn, tuổi Kỷ Mão (1999). Vì hai cháu nhà anh cách nhau khá xa, cậu lớn ra trường lại làm việc trong Nam, nên anh chị rất chiều cháu bé gái. Tên cô cháu ở nhà gọi là Kitty. Ngày đấy chưa như bây giờ, người người xài điện thoại di động. Nhà anh có cái điện thoại bàn, ngày đó cũng liệt vào dạng gia đình có điều kiện. Cháu bé có nhiều bạn. Thành thử điện thoại liên tục bị gọi, mà anh thường xuyên là người trực tổng đài. Cứ suốt ngày "A lô, ông/bác/chú cho cháu gặp Kitty với ạ!". Trả lời điện thoại nhiều phát nhức đầu, anh khôi hài, cũng alo trả lời: "A lô, a lô, à, ừ, tớ là bố Kitty đây...". Anh kể cho chúng tôi nghe, chết cười với cái tuổi ấy, tớ ngoại năm mươi của anh hồi ấy.
 
Chuyện 2. Ngày ấy anh còn ở HTQT. Buổi trưa, thường các phòng phải báo số người ăn để đội nhà bếp nấu cho sát với số lượng người ăn. Có cô bé mới về phòng HTQT, làm công đoàn, hôm ấy muốn tính số người ăn để báo nhà bếp, mọi người mới bảo chạy xuống tầng 2 (nơi anh đang họp) để hỏi xem anh có ăn không. Cô bé xuống hồi lâu chạy lên. Mọi người hỏi có gặp được anh không, cô bé trả lời: "Mở cửa phòng họp thấy toàn người là người nước ngoài, lại có ông tóc thưa đầu hói, nói tiếng Anh làu làu, lại hiểu cả tiếng Việt, ngoảnh ra cười với em... không thấy có người mình, chả biết ai mà hỏi ạ" (chuyện chị Trung kể lại). Và chúng tôi thường gọi anh là "ông người nước ngoài" từ đấy (chuyện này tôi đã viết trong "Thăm dò ngoại truyện", hồi thứ bao nhiêu chả nhớ nữa).
 
Chuyện 3. Anh tuổi Ngựa, lại phần đuôi con ngựa nên đi nhiều, chịu quăng quật va đập nhiều. Anh kể có hôm ngồi ở phòng chờ Vietnam Airlines, có bà trung tuổi, cứ nhìn anh như thể người nhà trời, lại tủm tỉm cười. Anh đâm luống cuống, nhìn trên ngó dưới về cách ăn mặc xem liệu nhỡ mình có sơ suất đâu chăng. Hồi lâu định thần lại, hoá ra cái điện thoại, cháu Kitty nghịch đổi chuông, ai đó đang gọi, cái điện thoại lập loè trong túi đang réo bản nhạc "cái tay cái tay, nắm lấy cái tay". Ra là bà ấy cười vì không ngờ có ông già, tuổi hãy còn teen thế. Hôm ấy anh về, tức tốc yêu cầu con gái chuyển bản nhạc khác ngay. Hôm sau, chúng tôi lại chết cười khi nghe bản nhạc chuông mới của anh "đêm nay anh mơ gọi thầm tên em".
 
Chuyện 4. Đợt đoàn diễn viên Hàn quốc sang Việt Nam, tổ chức gặp mặt các fan hâm mộ ở sân vận động Mỹ Đình. Chiều con gái, anh xin về sớm để đưa con tham dự. Giữa biển người hâm mộ, quay cuồng với "Gangnam style", thỉnh thoảng lại hét lên hai từ "Upa", anh chẳng hiểu gì, vì chiều con cũng đành nhún nhảy và Upa, Upa cho xong chuyện. Có phóng viên nhà báo thấy sự ly kỳ, bèn xông đến phỏng vấn anh: "Thưa cụ, cơ duyên nào đưa cụ đến đam mê nhạc Hàn đến vậy?"...
 
Hôm cuối 2014 (30/12/2014) anh nghỉ hưu, ban TKTD làm lễ chia tay. Chúng tôi uống rất nhiều, và hát rất nhiều. Anh say. Nhưng là tiên tửu. Chúng tôi hát từ "Đôi bờ" sang "Chiều Maxcova" rồi "Chiều hải cảng"... hát về thời sinh viên, về tuổi trẻ của anh. Chắc hôm ấy, và mãi sau này, chúng tôi sẽ không quên, phải, mãi không quên, những câu anh nói trong buổi chia tay, bình luận về cuộc đời, vốn dĩ đầy chất bi hài này: "Vớ vẩn", "Con khỉ".
 
Hẹn gặp lại nhau, mươi năm nữa, anh TVT ơi...
 
(HN, 19/11/2016)
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét