Thứ Ba, 17 tháng 10, 2023

Kịp

Có khi nào em kịp nhận ra
Một kẻ thương em đến tận già
Bỗng dưng ngày kia thành xa lạ
Chỉ vì mơ mãi chuyện ngày xa

Kẻ ấy bây giờ em biết không
Gồng mình trăn trở đón bão dông
Đầu hai thứ tóc thương đời bạc
Khóc giận duyên mình ai nhớ mong

Kẻ ấy bây giờ mất đam mê
Mất cả thương yêu, mất lời thề
Trả giá cho đời sao bất lực
Tấm tình đi lại chốn đôi quê

Nhìn về phương ấy chốn sơn khê
Ngày đi đêm lại trông tin về
Vẫn hỏi sao trời tìm cánh nhạn
Lạc về nơi ấy, biết ai nghe

Thôi em đừng trông, em đừng mong
Một đời em ạ, chốn phòng không
Vất vả mẹ con bao trường đoạn
Cho tình em thả lũ trôi sông

Ngày mai quay quả với gió đông
Xót thương thiên hạ kẻ không chồng
Một đời tin cả cho tình bạc
Thức suốt đêm yêu đến nát lòng./.

Hà Nội, tháng 9/2005

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét