Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2024

Hoa trinh nữ (K31 MĐC)


Kỷ niệm Hội khóa K31 ĐHMĐC, Hải Phòng 19-20/10/2024

Đã hứa với Bình, tôi xin đăng ký bài “Hoa trinh nữ”, sáng tác năm 1967 bởi nhạc sỹ Trần Thiện Thanh, để kể về sự kiện Hội khóa K31 của chúng ta. 

Hẹn gặp các bạn sáng 19/10/2024. 

Trân trọng. Phạm Thanh Liêm (ĐCTD31).

----------

HOA TRINH NỮ

1.

Nhanh thật một năm, cứ ngỡ hôm nay, như vừa gặp hôm qua

Cố nhân tên Bình, vẫn theo lệ thường, về thăm chốn cũ

Năm nay quyết tâm tìm về lại Hải Phòng thân thương

Theo tính toán cũng cần chừng vài giờ chốn tàu xe

Mà không quá xa xôi, Ban liên lạc tính chu toàn

Liên hoan khóa lần này làm ở Đồ Sơn mới gay?

 

Thăm dò thật đông, loáng thoáng Công trình, Trắc địa một hai ông

Có Khoan-cơ điện, mấy cô Bản đồ, phần đông Kinh tế

Sao cho đúng 8h gặp mặt cổng Đại học giao thông

Xe 35 chỗ đưa Đoàn về tận xứ “mỳ que” (*)

Nhờ ông Sỹ quen thân thuê đặt được chỗ cho Đoàn

33 năm mới gặp lại, tình mình lại như “Diễm xưa”…


Ref: 

Không ai phải làm vua, nên mộng ước thật bình thường

Mong cho lần gặp nhau, như ngày cũ thuở học trò

Nhiều khi ham vui, không muốn về

Nhiều khi mong tháng tới liên hoan

 

Không ai phải làm vua, đâu cần giữ ý với ai

Không tiền bạc ngựa xe, không giàu có, không bon chen

Ta - thằng địa chất thăm dò

Thấy nhau, nhớ ngày xưa rất xa…


2. 

Nay gặp lại nhau, biết nói ra sao, những kỷ niệm năm nao

Có ai tin rằng, tháng năm hiện về, là ngày xưa ấy

Tôi nghe thoáng qua hồn mình tìm về lại ngày xa xưa

Bao thương nhớ vơi đầy, giờ chỉ còn bóng thời gian

Lại mong ước năm sau khi xong việc nước hưu rồi

Xem ai đây ngóng đợi, chỉ còn K31 thôi./.


(*) Mỳ que: Đặc sản mỳ que paté cột đèn nổi tiếng của Hải Phòng.

(Hà Nội, 18/10/2024)


-----

HOA TRINH NỮ 

Trần Thiện Thanh (1967)

1.

Qua một rừng hoang, gió núi theo sang, rũ bụi đường trên vai

Hái cây hoa dại, lẻ loi bên đường, gọi hoa trinh nữ

Hoa trinh nữ không mặn mà, bằng nàng hồng kiêu sa

Hoa đâu dám khoe màu, cùng một nàng cúc vàng tươi

Hoa không bán hương thơm, như nàng dạ lý trong vườn

Nhưng hoa trinh nữ đẹp tựa chuyện tình hai chúng ta...

 

Xưa thật là xưa, nhớ mấy cho vừa, nhớ mẹ kể đêm mưa

Có ông vua trẻ, xuất binh qua rừng, dẹp quân xâm lấn

Khi vua kéo quân về, tình cờ gặp một giai nhân

Vua xao xuyến tâm hồn, vời nàng về chốn hoàng cung

Truyền cho khắp nhân gian, đem lụa là đến cho nàng

Trên ngôi cao chín tầng, hoàng hậu đẹp hơn ánh sao...


Ref.

Tôi không phải là vua, nên mộng ước thật bình thường

Như yêu một loài hoa, trên vùng đá sỏi buồn phiền

Loài hoa không hương, không sắc màu

Những loài hoa biết khép lá ngây thơ

 

Tôi không phải là vua, nên nào biết đến xa hoa

Không ngọc ngà kiệu hoa, không nệm gấm, không cung son

Tôi chỉ là người lính xa nhà

Thấy hoa nhớ người yêu rất xa...


2.

Nâng nhẹ một cây, lá xếp trong tay, lá ngủ thật mê say

Ngỡ đôi mi gầy, khép đêm trăng đầy, cài then cung ái

Tôi nghe thoáng qua hồn mình vừa thành một quân vương

Quân vương giữa hoa rừng lòng bàng hoàng nhớ người thương

Và mong ước mai sau khi tan giặc nước vua về

Cho giai nhân ngóng đợi, chỉ một cành trinh nữ thôi./.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét