Thấy chiều quen, thấy cả lá vàng
Thấy đời nhiều ngả sang ngang
Thấy mình như kiếp lá bàng cuối thu
Xin đừng như Lạn Tương Như
Có còn duyên định mà tu đời thường
Mải xem thiên hạ vô thường
Hiểu chưa chữ phận, mà thương cuộc đời
Cố nhân dở khóc dở cười
Tiếc chi cho một cuộc chơi thì đừng
Người bốn mươi kẻ nửa chừng
Hai mươi xuân nữa kịp dừng hay chưa ?
Già rồi, mơ chuyện ngày xưa…
(tháng 7/2005)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét