Kachiusa là bài hát rất hay của Nga, đặc biệt phù hợp cho những lần vui vẻ tụ họp.
Bên cạnh những phiên bản Kachiusa trên mạng (rất ngắn và không nhiều), xin gửi tặng mọi người (đặc biệt gửi tặng cụ Ngô Thanh Sơn và ông bạn Nhuhuy Trần của tôi) một Version của Kachiusa, tôi viết trên đường đi DKDK-2020, có thể phục vụ cho buổi Dinner đầu tiên tại Đắk Nông. Mấy khổ cuối phần nào định hình nghề của chúng ta.
Trân trọng.
(Bình Phước, 27/11/2020)
————
1.
Đào vừa ra hoa, người ta vẫn kêu là hoa Đào
Đào vừa ra bông, người ta vẫn kêu bông Đào
Đào đốt lên, cháy ra than người ta vẫn kêu là than đào
Mấy ông mà dê, người ta vẫn kêu "cua đào”...
2.
Gà vừa ra lông, người ta vẫn kêu là lông gà
Gà vừa ra đuôi, người ta vẫn kêu là đuôi gà
Gà chết đi, nấu với xôi người ta vẫn kêu là xôi gà
Mấy cô làm thêm, người ta cũng kêu là "gà"...
3.
Đường mà đi lên, người ta mới kêu là lên đường
Đường mà đi qua, người ta mới kêu là qua đường
Đường khó đi, vẫn cứ đi mới kêu là đi đường
Đến khi làm thơ, người ta cũng kêu “thơ Đường”...
4.
Nhà mà đang xây, người ta mới kêu là xây nhà
Nhà mà đang sơn, người ta mới kêu sơn nhà
Nhà bán đi, sống lang thang mới kêu là không nhà
Cái cô vợ ta, người ta cũng kêu là “Nhà”...
5.
Đời mà lên hương, người ta mới kêu là lên đời
Đời mà ra đi, người ta mới kêu là đi đời
Đời thắm tươi, hát ca vang mới kêu là yêu đời
Có thai rồi sinh, người ta mới kêu “ra đời”...
6.
Tiền mà thu vô, người ta mới kêu là thu tiền
Tiền mà chi ra, người ta mới kêu là chi tiền
Tiền đếm xong, đóng vô bao mới kêu là bao tiền
Để trong nhà tiêu, người ta mới kêu “tiêu tiền”...
7.
Cầu mà đang xây, người ta vẫn kêu là xây cầu
Cầu mà đang sơn, người ta vẫn kêu là sơn cầu
Cầu uốn cong, bắc qua sông có tên là sông Cầu
Những khi bụng đau, người ta vẫn kêu “đi cầu”...
8.
Tình mà bao la, người ta mới kêu là đa tình
Tình mà đem chung, người ta mới kêu là chung tình
Tình vứt đi, đe’o ai theo mới kêu là vô tình
Đến khi lừa nhau, người ta mới kêu “chân tình”...
9.
Tàu mà đang đi, người ta vẫn kêu là đi tàu
Tàu mà đem sơn, người ta vẫn kêu là sơn tàu
Thịt ướp xong, mới đem kho có tên là kho Tàu
Mấy tay người Hoa, người ta cũng kêu Ba Tàu...
10.
Hàng mà mua vô, người ta mới kêu là gom hàng
Hàng mà đi rao, người ta mới kêu là rao hàng
Nhìn mấy em, đứng công viên vẫn kêu là khoe hàng
Hít xong rồi phê, người ta vẫn kêu phê hàng...
11.
Tình làm ta say, người ta mới kêu là say tình
Tình mà bay bay, người ta mới kêu là phong tình
Tình nói ra lúc đang yêu vẫn kêu là tâm tình
Đến khi bị điên, người ta cũng kêu điên tình
12.
Mồm mà kêu to, người ta vẫn kêu là to mồm
Mồm mà khoe khoang, người ta mới kêu là sang mồm
Mồm nhức răng, mấy hôm ăn vẫn không được nhai là sưng mồm
Mấy ông sành ăn, người ta cũng kêu “khôn mồm”...
13.
Làng mà đi qua, người ta mới kêu là qua làng
Làng mà đi vô, người ta sẽ kêu là vô làng
Rừng núi cao, đến Tây nguyên người ta cứ kêu là buôn làng
Đến khi bị sao, người ta cũng hay “la làng”...
14.
Đồ mà đi mua, người ta mới kêu là mua đồ
Đồ mà dùng dơ, người ta nói chung phải thay đồ
Đường nói chung, có liên quan đến tim, có tên điện tâm đồ
Giáo viên ngày xưa, người ta vẫn kêu “thầy đồ”
(Những khi giận ai, người ta cũng kêu là “đồ”)
15.
Bụng mà đang đau, ở quê vẫn kêu là “đi đồng”
Ruộng mà ra thăm, người ta vẫn kêu là “thăm đồng”
Người cõi âm muốn giao lưu vẫn hay gọi tên là lên đồng
Mấy ông mà thăng, người ta cũng kêu “ra đồng”...
16.
Bò thịt đem ăn, còn da mới hong làm da bò
Bò thịt đem phơi, người ta vẫn kêu là “khô bò”
Đầu tối tăm, nghĩ không thông, sẽ kêu là như bò
Đến khi cần đo, người ta vẫn kêu “đuôi bò”...
17.
Lòng mà đem hong, người ta vẫn kêu là se lòng
Lòng mà đau đau, người ta vẫn kêu là đau lòng
Lòng rối tinh, gỡ khó ra có tên là “tơ lòng”
Lắm khi rượu bia, người ta cũng hay ăn lòng...
18.
Chùa mà đang xây, người ta vẫn kêu là xây chùa
Chùa mà xây xong, người ta mất công phải sơn chùa
Chùa nếu thiêng, tháng hai phiên chúng tăng phải lên chùa
Lúc tiêu tiền công, người ta vẫn kêu “tiêu chùa”...
19.
Giò của con heo, người ta vẫn kêu là chân giò
Giò mà đem khoe, người ta mới kêu là khoe giò
Tội đá chân, cấm chơi banh vẫn kêu là “treo giò”
Mấy ông thợ khoan, người ta cũng kêu “thăm dò”...
20.
Dầu mà dùng lâu, người ta vẫn hay phải thay dầu
Đồ dùng thường xuyên, nhiều khi vẫn hay phải lau dầu
Dầu hút lên, nói nôm na là “Chương trình khoan dầu”
Giếng khoan mà khô, người ta cũng hay than rầu...
----------
Khổ này kính tặng anh Ngô Thanh Sơn của em, đêm đầu tiên ở Tà Đùng.
21.
Quần nằm trong chăn, người ta vẫn không tìm ra quần
Quần để đằng xa, người ta vẫn chưa nhìn ra quần
Rồi sáng ra rất âu lo mới đi điều tra quần
Rất may làm sao, là bóp (ví) vẫn đang trong quần.
----------
... và khổ này kính tặng anh Nguyễn Trọng Hùng và anh Vũ Quang:
22.
Nhờ vào cô em, thì anh mới ra là anh mày
Nhờ vào ông anh, thì em mới xưng là em này
Và chúng ta, đến khi hưu mới đi cùng du khảo
Hứa sao lần sau, mình vẫn sẽ đi như vầy!
------------
Và chú Điềm thêm vào:
23.
Người mà học cao, có tấm bằng to là “lên người”
Người học không xong, lang thang kiếm ăn là “hư người”,
Người sống sang, chết vẫn không hết tiền tiêu là “hơn người”,
Khó khăn người ơi, được ban chút ơn thì “ơn người”
------------
Tặng chú Điềm:
24.
Người mà hay mơ, ngày xưa cứ hay gọi tên: Điềm
Điều mà hay mong, nhiều khi cũng coi là Điềm
Dầu khí nay cũng có tay đánh Đông dẹp Tây nhiều
Uống chưa (bao) giờ say, tài cao có tên là Điềm!
-------------
Thôi chết, còn có bác Ngô Mạnh Hùng trong Đoàn nữa.
Em xin bổ sung (để DK2 lần sau điểm danh cho đủ):
25.
Người được vinh danh, người ta vẫn kêu là anh hùng
Hùng mà kiêu sang, người ta vẫn kêu là kiêu hùng
Hùng rất oai, nếu con trai vẫn kêu là oai hùng
Cứ em của Long (Quang)*, thì sẽ có tên là Hùng!
Té ra Đoàn ta, hình như có ba anh Hùng!
---------------
Thêm tí nữa trong lúc chờ Lunch:
26.
Đầu mà đem sơn, người ta vẫn kêu là sơn đầu (Mán sơn đầu)
Đầu mà hay đau, người ta vẫn kêu là đau đầu
Đầu lắm khi cứ ong ong, vẫn kêu là ong đầu
Upstream của ta, người ta vẫn kêu Khâu đầu!
(Nếu ông nào tu, người ta sẽ kêu Quy đầu!)
--------------
Lại cụ Ngô Sơn này:
27.
Thường làm MC, là ông có tên là Huy Trần
Rượu vài chục ly, là chú có tên là Lâm Trần
Thày Bách khoa, có giáo sư có tên là Xuân Trần
Có ông họ Ngô, rượu vô rất hay xoay trần!
--------------
Thôi cũng phải đến hồi kết, chứ đào mà ra hoa mãi, dài quá đâm… mệt, và nhàm. Hẹn các cụ, các anh em cho DKDK lần sau.
28.
Đào mà ra hoa, thì thôi chứ không là siêu dài
Dài thành ra dai, mà thế chắc không còn hay rồi
Hẹn chuyến sau, nếu có đi viết thêm một đôi bài
Chúc cho cuộc vui này mãi đến cho mọi người!
----
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét