Bèn tìm đến bạn, độ này để đâu
Cuống cuồng một cuộc bể dâu
Ai ngờ lại để bạn sau đầu giường
Nhân gian rặt chuyện vô thường
Mê mê tỉnh tỉnh một phường nhí nhăng
Bao giờ mới hết băn khoăn
Khi nào mới biết ta bằng riêng ta
Ôi giời một đống phù hoa
Mồ ma tiên tổ một nhà thiện tai…
Rượu này đâu của riêng ai
Rượu này ta uống phân vai cuộc đời
Cuộc đời làm một cuộc chơi
Đếm đi tìm lại, sao rơi theo mùa
Thế gian nửa thật nửa mơ
Bơ vơ cửa Phật, gió đùa nhân gian
Thời gian sao nỡ vội vàng
Ngoảnh đi ngoảnh lại, còn nàng và ta
Nàng là cô Tửu họ xa
Ta thằng lữ khách, lấy nhà là thơ
Oái oăm đến thế nào ngờ
Nhà kia chả đủ, giường mơ là tiền
Chẳng ra khôn, chẳng ra điên
Bỗng dưng đặt nỗi ưu phiền riêng ai
Vẫn ngồi mơ một ngày mai
Chả còn thiên hạ làm ai bực mình
Cô nàng đẹp, cô nàng xinh
Cô đem thiên hạ khoe mình ý thơ
Ai đời đổ rượu bao giờ
Có người ngồi uống rồi mơ chị Hằng
(tháng 10 Giáp Thân)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét