Cảm tác từ bài "Điên" của Phạm Cẩm Hà
Không dưng điên
quá thế này
Uống đi cho lắm
để say tình hờ
Mộng tình thơ với
ý thơ
Mới hay nhăng
nhít giả vờ là em…
Thương ơi ngồi
tựa mạn thuyền
Nhớ nhung em bảo
như miền cỏ hoang
Tin người ta chót
đa mang
Vô tình em ngỡ ta
làm của riêng
Cố đi tìm một
chút quên
Vấn vương như thể
tàn phiên chợ chiều
Ngại ngùng toan
nói lời yêu
Chợ chiều họp
muộn, lời yêu bẽ bàng
Ngậm ngùi sao thế
nhân gian
Cứ như em để nhỡ
nhàng tình tôi?
Lòng người ra thế
mà thôi
Tin yêu xin gửi một
thời đã qua
Dối gian thôi cứ
gọi là
Duyên em bỏ chợ, tình
ta nhầm đường
Giật mình tỉnh
giấc cô đơn
Thương con dế ở
gậm giường nỉ non…
Hà Nội, 01/11/2006
Phạm Cẩm Hà (only83hn) - 31/10/2006
Đã yên chưa hay vẫn còn thổn thức?
Rượu vơi chưa khi tình vẫn đặn đầy?
Một cuộc tình đeo đẳng đến hôm nay
Rượu cạn chưa, khốc bóng mình đáy cốc?
Chân trần nhẹ thênh quãng đời buồn cô độc
Tìm nơi nào, bóng dáng cũ vấn vương
Nức nở ư, những chật chội đời thường
Khi cuộc sống, hôm qua - hôm nay khác!
Đôi môi hồng nhếch nụ cười chua chát
Chỉ chữ Yêu - lầm lỡ cả một đời
Như con thuyền không neo giữa biển khơi
Chênh vênh sóng, bình yên không trở lại
Người cợt tôi bằng giấc mơ êm ái
Lời yêu thương gian dối ở đầu môi
Để tim tôi trơ khấc một nụ cười
Để uất nghẹn, môi hồng tôi rỉ máu
Đêm loang dài không còn nơi nương náu
Tôi thiêu mình trong ngõ vắng
Cô đơn...!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét