Giá như em đừng để lại nụ cười cho tương lai phải cảm
Thì lòng người (ơn Trời) cũng nhẹ nhàng (không vội vàng) như
cánh lá vàng rơi đến chiều
Người về lẹ làng đặt tình mới lên cân
Thấy ra là lẽ thường
Dẫu rằng em sinh
Mẹ con hiền như thánh đồng trinh
Bạn ta gục đầu vào quá khứ nghe một màu vàng ố thời gian
Đấy cho mà thở than
Trách nhiệm với tình thương ra là dòng dư lệ
Ta cười, ta không cười. Em bàng hoàng với những điều chưa kể
Đổ tại bố chồng
Liệu còn không, còn không
Mẹ bỏ nhà ra đi theo tiếng gọi của lòng chăng
Con còn gì ngu ngơ khóc lòng đêm mơ tìm tình mẫu tử
Cho bàng hoàng bơ vơ nhà không lòng không, tình dài như gió
đông
Ông ngồi đếm lòng gọi hồn bà về chốn mênh mông
Ra là tình đầu đông, phải không nhỉ?
(2011)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét