Cha thương con
bỗng rơi vào cõi đời tục lụy
Thói đời tầm phào
ăn vào não con người
Quên rồi, con ạ
thế gian này một cuộc chơi
Ru năm tháng bằng
một trời giả tạo
Cha thương con
vốn sinh ra chẳng vào thời giông bão
Bon chen một kiếp
con người
Vô tình xa rồi
hồn nhiên tuổi thơ con ơi
Đau đáu ngóng một
kiếp người đau đáu
(còn nữa)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét