Từ ngày người chợt biết yêu
Gió mùa đông cứ như trêu lòng người
Em đi mưa gió tháng mười
Em về mong nhớ nụ cười tháng ba
Thế rồi ngày ấy cũng qua
Ngày xuân cũng chỉ vội và ái ân
Mấy ai xét lại lòng trần
Thiện tai sao cứ phân vân đời mình
Thế rồi tính cuộc hồi sinh
Thế rồi người quyết vì mình một phen
Ta thương thói giả giăng đèn
Lan man chuyện cũ em quên mất rồi
Em đi Thượng Hải xa xôi
Dăm ba tháng bỗng em người thế gian
Loay hoay cời lại tro tàn
Tình kia thôi chết một màn bụi tro
Trăm năm câu chuyện làm trò
Nghìn đêm bia đá còn đo tình người
Thương em chuyện cũ mất rồi
Trông về Thượng Hải xa xôi, tìm mình…
(Shanghai, mùa Đông 2008)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét